Khí công dưỡng thân là ngồi luyện, ngồi trên ghế đẩu hay ghế tựa đều được. Độ ngồi cao thấp tùy theo việc chân chúng ta đặt bằng trên đất là vừa. Nếu có ngồi thấp hơn một chút, như ngồi trên salon cũng được, không bao giờ ngồi trên ghế quá cao vì như vậy sẽ rất khó chịu khi tập và hiệu quả, do đó cũng kém đi; có người vì đau yếu thì vẫn có thể nằm tập cũng không sao và vẫn có hiệu quả.
Khi ngồi hoặc nằm xong, hai bàn chân của chúng ta để rộng bằng vai. Sau khi chúng ta đã ngồi xong thì lấy ngón cái đặt nhẹ vào đầu ngón giữa của hai tay; mắt nhắm lại vừa phải; đầu lưỡi để lên lợi hàm trên; môi kẽ mím lại nở nụ cười hàm tiếu.
Hai bước điều tâm
Sau khi điều thân xong, trước tiên hãy “ thở dài” một cái, giống như khi đi làm xong về nhà, chúng ta cảm thấy rất mệt mỏi, tay mang túi xách ngồi phịch xuống ghế vậy.
“Thở dài” một cái là sự biểu thị rằng chúng ta bắt đầu thả lỏng, chút mọi sự căng thẳng vì thế mà cái thở dài ấy là sự mở đầu cho trạng thái ý thức của chúng ta để đi vào sự điều chỉnh trạng thái mà khí công đòi hỏi.
Sau khi “ thở dài” một cái là đến bước thứ hai của việc điều tâm, nghĩa là nghĩ đến một cái gì đó vui vẻ.
Chúng ta có thể nghĩ đến chuyện gì vui nhất trong cuôc đời của chúng ta. Chẳng hạn như cảnh ngày đầu tiên chúng ta cắp sách đến trường; có thể nghĩ về lúc lần đầu tiên được đeo khăn quàng đỏ; cũng có thể nghĩ về giây phút nhận được giấy báo đỗ đại học hay lần đầu mua được ô tô... Tóm lại, chúng ta hãy nghĩ đến một việc vui nhất trong đời chúng ta, mặt hơi mỉm cười, đắm chìm trong hạnh phúc và sung sướng.
Điều hòa hô hấp
Đầu tiên hít vào một hơi tùy ý, bằng mồm hay mũi đều được, đây coi như là bước chuẩn bị trước khi đi vào điều hòa hô hấp chính thức.
Điều hòa hô hấp thực sự sẽ bắt đầu từ hơi thở ra, thở ra bằng mũi, phải thở ra nhẹ, đều, dài. Nghĩa là hơi thở ra của chúng ta phải Sâu - Đều - Nhẹ và phải dài hơn lúc bình thường, xả khí ra từ từ.
Khi hơi trong phổi được xả ra gần hết thì chúng ta bắt đầu hít hơi vào. Không cần phải thở hết hơi ở trong phổi ra, nếu thở ra quá mạnh là không tự nhiên. Khi chúng ta hít vào mũi cũng cần phải nhẹ hơn một chút, đều hơn một chút, dài hơn một chút so với lúc bình thường, hít vào một cách từ từ giống như hít hương hoa vậy.
Từ những điều nói trên, chúng ta thấy trong khí công, khi hít vào ngực nở hay phình lên, khi thở ra bụng được thả lỏng. Hay là thở ra tự nhiên. Thở kiểu này được chúng tôi gọi là phép thở thần tiên vì nó giúp chúng ta khỏe mạnh và dễ dàng đưa ta vào giấc ngủ rất sâu.
Luyện khí công, khi hít vào ngực phình lên cũng có nghĩa là xung quanh vùng ngực của chúng ta có cảm giác căng dần lên, đồng thời áp lực cũng không ngừng được tăng lên. Với những người có sức khỏe bình thường và những người mắc các bệnh mãn tính, khi hít vào có thể căng lên tám chín phân. Nhưng nếu điểm này không được làm rõ sẽ nảy sinh vấn đề. Bởi cái gọi là áp lực lớn chính là chúng ta khi hít hơi vào, hít đến tận cùng, tất cả các cơ quan dù là ở trong khoang ngực hay trong khoang bụng đều phải chịu một áp lực rất lớn. Những người tuổi già sức yếu hoặc mắc căn bệnh nặng nếu chính ngay lúc đó, một chỗ nào đó của nội tạng chịu áp lực lớn và rơi ngay vào trạng thái giới hạn, thì chỉ cần sơ ý một chút là sẽ có vấn đề ngay. Nếu người bị xuất huyết dạ dày vừa cầm, vết thương mới liền sẹo, áp lực tăng mạnh đột ngột thì có thể làm chúng ta bị xuất huyết lại. Vì vậy, chúng ta luyện khí công, khi hít vào có một số điều cần chú ý.
Những điều chú ý
Sau khi luyện khí công lại cảm thấy khó chịu, cảm thấy chóng mặt. Vậy thì chúng ta hãy kiểm tra lại xem có phải là do hít vào quá mạnh hay không. Nếu đúng là như vậy, thì chúng ta không cần phải hít vào căng vừa phải để thích ứng từ từ , nhất thiết không được gượng. Nói chung, khi luyện công này hết sức thả lỏng, phải thật dễ chịu, không để xảy ra vấn đề gì.
Sau khi hít vào đến những độ căng thích hợp, chúng ta sẽ duy trì nguyên trạng thái thì hít thở ấy và ngừng hít thở trong khoảng một hai giây.
Sau khi ngừng một, hai giây xong, chúng ta lại hít vào bằng mũi một hơi nữa với tốc độ hơi nhanh và tương đối ngắn. Việc dùng lực phải tùy theo mỗi người, người khỏe mạnh có thể hít mạnh hơn một chút. Sau khi hít vào hơi nhanh và tương đối ngắn như vậy, chúng ta liền lập tức thở hít hơi ra, thở hết ra nhẹ, đều dài như đã nói lúc đầu, đẩy hết hơi ra một cách từ từ.
Sau đó lại hít vào qua mũi nhẹ, đều, dài, ngừng một, hai giây rồi mũi lại hít vào hơi nhanh hơi ngắn, rồi thở ra nhẹ, đều, dài. Cứ làm đi làm lại như vậy nhiều lần không ngừng.
Sau khi điều hòa hô hấp như vậy, chúng ta thu công.
Thường là sau khi làm xong một công đoạn khí công chúng ta đều phải kết thúc lại. Xét về một ý nghĩa nào đó, kết thúc cũng chính là một loại bài tập chuyển tiếp, để cho chúng ta chuyển tiếp từ trạng thái khí công sang trạng thái bình thường, nếu không có sự chuyển tiếp này sẽ mất sự tự nhiên.
Theo GS-TS. Nguyễn Trọng Đàn
"Khí công Dưỡng thân-tự chữa bệnh" - NXB Y học Hà Nội -2013


0 Comments